Tam thập lục kế - Tôn Tử binh pháp

Author: sonnv, Category: E-Books, Kinh Doanh, Kinh nghiệm, Suy Ngẫm, Đọc Truyện @ 4:55 pm, August 10th, 2010
Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 4 out of 5)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 71 views

Hôm nay vô tình tìm lại đuợc bài này trên mạng mà trước đây đã đọc qua. Thấy hữu ích nên mạn phép trích lại.

Ngày nay khi nhắc tới Binh Pháp Tôn Tử thì hầu hết chúng ta đều liên tưởng qua lĩnh vực Quản lý và Marketing. Các nhà lãnh đạo, chiến lược gia, chuyên gia marketing đều phải am hiểu các kế sách này để phục vụ cho công việc của mình. Giá trị về mặt thực dụng của 36 kế sách này vẫn tồn tại như một triết lý sống vĩnh cửu.

Trong bài viết này tôi xin giới thiệu một số khải niệm chung về “Tam Thập Lục Kế”:

1. Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng đối phương)
Kế “Dương đông kích tây” là reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía đông, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tâỵ

Trong tất cả mọi vấn đề của xã hội, từ chiến trường, thương trường, chính trường cho đến tình trường; nếu muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia, nói điều này mà làm điều nọ, ấy là “Dương đông kích tây” vậỵ
Kế này mờ ảo vô song. Nó rất khó biết, khó đoán, bị đánh bất ngờ. Kế này nhằm chuyển mục tiêu để lừa dối đối phương, khiến cho địch sơ ý, lừa lúc bất ý tấn công kẻ không chuẩn bị.
Có nhiều cách thức để thực hiện kế này, như:
- Tạo tin đồn.
– Làm rối tai rối mắt địch.
– Buộc đối phương lo nhiều mặt.
– Mê hoặc ý chí của địch.
– Nghi binh.
– Làm phân tán lực lượng đối phương.
– Làm yếu lực lượng đối phương, lực lượng phòng vệ địch.
Nguyên tắc của ” Dương đông kích tây” là bí mật và chủ động. Bị động coi như phải chịu sự khống chế của địch.
Điều kỵ khi dùng kế ” Dương đông kích tây” là để lộ cơ.
Lộ cơ là mất hết khả năng phòng bị, chuẩn bị. Dù là trên chiến trường, thương trường hay chính trường cũng đều phải giữ bí mật và nắm được thế chủ động.

2. Điệu hổ ly sơn (Dụ hổ ra khỏi rừng)
Kế “Điệu hổ ly sơn” là nhử, dụ hay khuấy động làm cho con hổ ra khỏi rừng.
Kế “Điệu hổ ly sơn” có hai lối: Một là nhử hổ ra khỏi rừng để dễ dàng giết hổ. Hai là đuổi hổ đi để dễ bắt giết những loại hồ ly vẫn dựa oai hổ mà hoành hành.

3. Nhất tiễn hạ song điêu (Một mũi tên hạ hai con chim)
Kế “Nhất tiễn song điêu” là dùng một mũi tên bắn chết hai con chim.
Ý của mưu kế này là dùng sức lực tối thiểu để đạt đến hiệu quả tối đa.

(Xem chi tiết)

FATHER FORGETS

Author: sonnv, Category: Suy Ngẫm @ 9:42 am, April 15th, 2009
Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (4 votes, average: 4.5 out of 5)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 677 views

 Vừa đọc xong quyển “How to win friends and influence people” (dịch là “Đắc Nhân Tâm“) thấy có bài viết rất hay, nay chia sẻ cùng mọi người.

FATHER FORGETS
W. Livingston Larned
condensed as in “Readers Digest”

Listen, son: I am saying this as you lie asleep, one little paw crumpled under your cheek and the blond curls stickily wet on your damp forehead. I have stolen into your room alone. Just a few minutes ago, as I sat reading my paper in the library, a stifling wave of remorse swept over me. Guiltily I came to your bedside.

There are the things I was thinking, son: I had been cross to you. I scolded you as you were dressing for school because you gave your face merely a dab with a towel. I took you to task for not cleaning your shoes. I called out angrily when you threw some of your things on the floor.

At breakfast I found fault, too. You spilled things. You gulped down your food. You put your elbows on the table. You spread butter too thick on your bread. And as you started off to play and I made for my train, you turned and waved a hand and called, “Goodbye, Daddy!” and I frowned, and said in reply, “Hold your shoulders back!”

Then it began all over again in the late afternoon. As I came up the road I spied you, down on your knees, playing marbles. There were holes in your stockings. I humiliated you before your boyfriends by marching you ahead of me to the house. Stockings were expensive-and if you had to buy them you would be more careful! Imagine that, son, from a father!Do you remember, later, when I was reading in the library, how you came in timidly, with a sort of hurt look in your eyes?
When I glanced up over my paper, impatient at the interruption, you hesitated at the door. “What is it you want?” I snapped.

 You said nothing, but ran across in one tempestuous plunge, and threw your arms around my neck and kissed me, and your small arms tightended with an affection that God had set blooming in your heart and which even neglect could not wither. And then you were gone, pattering up the stairs.

Well, son, it was shortly afterwards that my paper slipped from my hands and a terrible sickening fear came over me. What has habit been doing to me? The habit of finding fault, of reprimanding-this was my reward to you for being a boy. Itwas not that I did not love you; it was that I expected too much of youth. I was measuring you by the yardstick of my own years.

 And there was so much that was good and fine and true in your character. The little heart of you was as big as the dawn itself over the wide hills. This was shown by your spontaneous impulse to rush in and kiss me good night. Nothing else matters tonight, son. I have come to your bedside in the darkness, and I have knelt there, ashamed!

 It is feeble atonement; I know you would not understand these things if I told them to you during your waking hours. But tomorrow I will be a real daddy! I will chum with you, and suffer when you suffer, and laugh when you laugh. I will bite my tongue when impatient words come. I will keep saying as if it were a ritual: “He is nothing but a boy-a little boy!”

 I am afraid I have visualized you as a man. Yet as I see you now, son, crumpled and weary in your cot, I see that you are still a baby. Yesterday you were in your mother’s arms, your head on her shoulder. I have asked too much, too much.

 

 Bản dịch tiếng Việt của dịch giả Nguyễn Hiến Lê (theo mình thì chưa hoàn hảo lắm, sẽ điều chỉnh thêm)

Cha Đã Quên

“Con ơi!… con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Cha mới lén vào phòng con…Cha muốn thú tội với con: lúc nãy trong khi cha đọc báo bên phong sách, đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha.Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay. Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con vì con chỉ quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thoi, cha đã mắng con vì giày con không đánh bóng, cha đã la khi con liệng đồ chơi của con xuống đất.
Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá… Khi ra đi, con quay lại và chào cha: “Thưa cha, con đi!”. Và cha đã cau mày: “Ngay người lên!”.
Buổi tối, vẫn điệu đó. ở sở về, cha rình con ở ngoài đường. Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra. Cha đã làm nhục con trước bạn bè, vì bắt con đi trước mặt cha cho tới nhà… “Vớ đắt tiền, nếu mày có phải bỏ tiền ra mua, mày mới tiếc của mà giữ gìn nó!”. (Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?).
Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng giấy cha, vẻ đau khổ lắm. Cha ngửng lên, giọng bất bình hỏi: “Cái gì?”.
Con không trả lời chi hết, nhưng trong một lúc xúc động không chống lại được, con chạy lại cha, bá cổ cha, ôm cha với tình sùng bái cảm động mà Trời Phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha không làm cho héo được… Rồi thì con chạy lên cầu thang.
Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha. Cái thói hay chỉ trích, trách mắng đã làm cho cha thành như vậy đó, thành một người cha gắt gỏng. Cha đã phạt con vì con còn con nít mà cha bắt con làm như người lớn. Không phải cha không thương con đâu, nhưng cha đã đòi hỏi ở tuổi thơ của con nhiều quá, cha đã xét con theo tuổi nhiều kinh nghiệm của cha.
Mà tâm hồn con đại lượng, cao thượng, trung trực biết bao! Trái tim nhỏ của con mênh mông như bình minh ló sau rặng đồi. Chỉ một sự hăm hở tự nhiên lại hôn cha trước khi đi ngủ, đủ chứng điều đó. Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi… Tối nay cha hối hận lắm, lại ngồi nép bên giường con.
Cha biết nếu con có nghe được những lời cha thú với con đây thì con cũng chẳng hiểu chi. Nhưng, ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thiệt là một người cha; cha sẽ là bạn của con, con cười cha sẽ cười, con khóc cha sẽ khóc. Và nếu cha có muốn rầy con thì cha sẽ mím chặt môi, và sẽ lặp đi lặp lại, như trong kinh:
- Con chỉ là một đứa nhỏ… một đứa nhỏ!
Cha có lỗi. Cha đã coi con như người lớn. Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé.
Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con… Cha đã đòi hỏi con nhiều quá… Nhiều quá lắm…”

Ôi cơ bản….

Author: sonnv, Category: Kinh nghiệm, Lập trình, Suy Ngẫm @ 12:31 pm, November 18th, 2008
Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 2 out of 5)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 934 views

Con trai hỏi:
“Bố ơi, con muốn dùng máy tính để gõ bài luận văn vào thì phải làm thế nào bố?”

Bố bảo:
“À, mấy cái này là kiến thức cơ bản mà con. Trước tiên, con phải bật máy lên, đăng nhập và mở một chương trình word processor nào đó lên rồi mới gõ được.”

Con trai thắc mắc:
“Nhưng bố, bật máy ở chỗ nào bố?”

Bố đáp:
“Cái thằng này ngớ ngẩn thế con? Thì cứ nhất cái nút điện ở phía trước máy là nó bật lên chớ sao?”

Con gật gù:
“À há. Rồi đó bố. Thế, đăng nhập là làm sao bố?”

Bố trả lời:
“Mày làm bố phát cuồng lên mất. Thì gõ tên đăng nhập và gõ mật khẩu vào rồi gõ ‘Enter’ là xong đăng nhập chớ sao con? Bố đã chỉ con mấy cái này rồi mà?”

Thằng bé phụng phịu:
“Nhưng con có dùng máy thường xuyên đâu mà nhớ.

…… Rồi. Đã đăng nhập xong. Tìm cái word processor nào hả bố?”

Bố gãi đầu đáp:
“Mẹ ơi cái thằng. Thì vào “Start”, chọn “Programs” và chọn “Microsoft Word” đấy con!”

Con trai gật gù:
“Đơn giản nhỉ? Cám ơn bố”.

…………………..

Hai năm sau.

Con trai hỏi:
“Bố ơi, hình như cái DNS có sự cố hay sao đó. Con thử ping rồi nslookup cái site kia mà nó cứ bảo unknown host name mãi.”

Bố đáp:
“Cái thằng. Thì con flush dns cache xem sao? nếu không được nữa thì release DHCP client đi rồi renew cái mới xem sao? Còn vẫn không được thì restart lại cái modem đi con. Vẫn không được thì nhấc điện thoại lên mà chửi cái bọn ISP khốn kiếp làm ăn chuối… mốc.”

Thằng cu gãi đầu đáp:
“Nhưng… bố, flush dns cache là làm sao bố?”

Bố đáp:
“Ôi, mấy cái kiến thức căn bản thế không nắm thì làm sao mà dùng máy cho dễ dàng được con? Cứ mở command prompt ra và gõ ipconfig /? là có đầy đủ ấy thằng nhãi.”

Thằng bé reo lên:
“Eo ôi, mấy cái này mà là kiến thức cơ bản gì bố? Bố đợi con tí tẹo nhá, xem con còn cần bố giúp gì không.”

Thằng bé đáp:
“Được rồi bố, mọi chuyện tốt đẹp”.

Bố lẩm bẩm:
“Kiến với chả thức, cơ với chả bản.”

(Trích từ một bài viết của conmale, hvaonline.net)

Only great minds can read this

Author: sonnv, Category: Fun stuffs, Suy Ngẫm, Đọc Truyện @ 9:42 am, June 6th, 2008
Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (3 votes, average: 2.67 out of 5)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 1,109 views

Only great minds can read this This is weird, but interesting! Just try it!

fi yuo cna raed tihs, yuo hvae a sgtrane mnid too

Cna yuo raed tihs? Olny 55 plepoe out of 100 can.

i cdnuolt blveiee taht I cluod aulaclty uesdnatnrd waht I was rdanieg. The phaonmneal pweor of the hmuan mnid, aoccdrnig to a rscheearch at Cmabrigde Uinervtisy, it dseno’t mtaetr in waht oerdr the ltteres in a wrod are, the olny iproamtnt tihng is taht the frsit and lsat ltteer be in the rghit pclae. The rset can be a taotl mses and you can sitll raed it whotuit a pboerlm. Tihs is bcuseae the huamn mnid deos not raed ervey lteter by istlef, but the wrod as a wlohe. Azanmig huh? yaeh! and I awlyas tghuhot slpeling was ipmorantt! if you can raed tihs rlpey and forwrad it.

Hạc Giấy

Author: sonnv, Category: Suy Ngẫm @ 10:20 am, January 30th, 2008
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa có đánh giá)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 488 views

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

(Xem chi tiết)

Tình Yêu và Cuộc Sống

Author: sonnv, Category: Suy Ngẫm @ 10:16 am, January 30th, 2008
Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 4 out of 5)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 639 views

Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu, chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới phát hiện ra người mình yêu nhất; khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
(Xem chi tiết)

Món Quà Của Cha

Author: sonnv, Category: Suy Ngẫm @ 10:15 am, January 30th, 2008
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa có đánh giá)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 517 views

Một chàng trai sắp tốt nghiệp DH. Ðã từ lâu anh mơ ước một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp được trưng bày ở cửa hiệu. Và anh đã nói với cha điều ước muốn đó. Ngày tốt nghiệp đến, anh nao nức chờ đợi…Buổi sáng, người cha gọi anh vào phòng riêng: “Con trai, ta rất tự hào về con!” - ánh mắt ông nhìn anh trìu mến. Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất trang trọng. Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy một quyển sách được bọc bằng vải da, có tên chàng trai được mạ vàng. Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: “Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi!?”. Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng…
…Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ đã là một nhà kinh doanh thành đạt. Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đình hạnh phúc. Nhưng người cha đã già và một hôm anh nghĩ mình cần phải đi gặp cha. Anh đã không gặp ông kể từ ngày tốt nghiệp. Trước lúc lên đường, anh nhận được một bức điện tính báo rằng người cha đã qua đời và ông trao toàn bộ quyền sở hữu cho con trai. Anh cần phải trở về ngay lập tức để chuẩn bị mọi việc.
(Xem chi tiết)

Sự Bình Yên

Author: sonnv, Category: Suy Ngẫm @ 10:14 am, January 30th, 2008
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa có đánh giá)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 440 views

Một vị vua treo giải thưởng nghệ thuật cho nghệ sĩ nào vẽ được bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có 2 bức và ông phải chọn lấy 1.

Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh thật hoàn hảo.

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim đang xây tổ. Ở đó giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim đang an nhiên đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự.

“Ta chấm bức tranh này! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên.”

(Sưu tầm)

Lập trình viên “già” tập tành làm blog

Author: Z0rr0, Category: Suy Ngẫm @ 11:57 pm, January 26th, 2008
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa có đánh giá)
Loading ... Loading ...
Số lần xem: 1,554 views

E hèm, để suy nghĩ xem bắt đầu viết gì bây giờ?

Tui đang cân nhắc liệu có nên viết và viết ra thì ai coi đây….

Hy vọng blog này sẽ là “viện dưỡng lão” cho …. tui, một lập trình viên “sắp” già….