Đánh giá:





(
2 votes, average:
3.5 out of 5)

Loading ...
Số lần xem: 231 views
Thập Vạn Đại Sơn Vương (2)
» Tác giả: Hoàng Ly
Xem phần trước.
Cô gái toan chống tay ngồi dậy, thì ông già đã bước chéo nửa vòng sang một bên và gắn luôn vào tay cô gái một khẩu súng :
- Hãy giữ lấy tuỳ thân. Cô cứ rút trước về sau, tôi bắn cản chúng rồi sẽ rút theo.
Đỡ lấy súng, thiếu nữ ngó về phía thổ phỉ, đoạn quay nhìn ông già lạ :
- Xin cho tôi được cự giặc Thoòng đã!
Ông già chỉ hơi nhíu mày một chút, đoạn chĩa súng về phía địch.
Hai người bắn rát, không cho tên nào thoát ra.
Tự nhiên về phía quân địch, tiếng súng thưa dần. Cả tiếng súng về nẻo cánh quân đàng kia nữa. Ông già nói nhanh :
-Ta rút thôi, gọng kìm nó sắp kẹp lại rồi.
Dứt lời, ông già khoát tay là hiệu và lập tức, thiếu nữ rút về phía sau len lỏi qua những bụi rậm chông gai, giữa bóng tối mịt mù. Đã có vẻ quen sống ở rừng sâu núi thẳm, nhưng lạ rừng, thiếu nữ không thể nào đi nhanh được. Thỉnh thoảng lại vấp dây leo, ngã dúi. Ông già luôn phải giơ tay dắt, Cứ thế hai người băng rừng, lần đi trong bóng tối đi được chứng hai mươi phút thì phía sau, tiếng súng nổi lên dồn dập. Ông già đứng ngó lại khắp nơi và bảo thiếu nữ :
- Chúng ta đã kịp tới chỗ ẩn nấp ban nãy rồi. Giờ chỉ còn phần tránh quân phía trước.
Thiếu nữ ngạc nhiên :
- Thế ra…?
- Ta vừa luồn vừa đánh giữa hai cánh quân giặc Thoòng!
Hình như thấu rõ sức táo bạo và sự nguy hiểm của cuộc đánh luồn, thiếu nữ khẽ hỏi :
- Nhưng chắc phải còn…
- Một tay súng nữa đánh cầm chân cánh quân sườn.
Ông già thản nhiên tiếp lời và buông gọn :
- Ta đi mau đến chỗ buộc ngựa.
Và không để cô gái kịp hỏi chi nữa, lão bước vụt đi ngay, dẫn cô gái đi quanh co mãi trong bóng tối, cô gái phải hết sức định thần để theo sát. Mãi mười phút sau mới ra tới một chỗ khá quang đãng thấy một con ngựa đang đứng quẫy đuôi đuổi muỗi trong đêm mờ ánh sao thưa.
Lanh lẹ, ông già đỡ thiếu nữ lên mình ngựa, và nhảy lên theo, cầm cương, thúc chạy luôn… Đường hoang vắng và vó ngựa chuyển mau, từ bước một tới kiệu băm. Nhưng thình lình, ông già ghìm phắt tay cương, nghiêng đầu nghe ngóng. Đâu đây, có tiếng chân người, ngựa, dẫm xào xạc trên lá khô. Ông già lập tức cho ngựa lui vào chỗ khuất. Tiếng động chợt im bặt. Đứng đợi mấy khắc, không thấy động tĩnh gì, ông già liền khum hai bàn tay, đưa lên miệng, rúc mấy tiếng cú mèo. Gần đấy, có tiếng cú rúc theo. Ông già quay lại khẽ bảo thiếu nữ :
- Voòng Lầu thuộc hạ đó.
Thiếu nữ chưa kịp hỏi thêm thì nghe có tiếng động ở phía tả, thoáng cái đã thấy một bóng người cao lớn từ trong bóng tối nhô ra, tay dắt theo một con ngựa tiến đến trước đầu ngựa ông già và nhảy phắt lên yên rồi giật luôn cương tiến đi trước. Hai con vật lùi lũi đi trong đêm tối, chậm chạp luồn hết đồi nọ núi kia, tiến dần về hướng nam. Tới gần một dãy núi đá, ngựa chợt dừng lại.
(Xem chi tiết)