This is my first blog post
Số lần xem: 8 viewsThis is my first blog post
This is my first blog post
This is my y first blog postThis is my first blog posfirst blog postThis is my first blog post
This is mt
This is my first blog post
This is my first blog post
This is my first blog post
This is my y first blog postThis is my first blog posfirst blog postThis is my first blog post
This is mt
This is my first blog post
Mục tiêu trong công việc của bạn là gì?
Trong suốt chặng đường làm việc, trong các bạn chắc hẳn ai cũng đã từng gặp ít nhất là một người không hài lòng với công việc của họ. Có 1001 lý do: họ không thích lịch làm việc, họ không “vừa mắt” với một vài đồng nghiệp trong công ty, hoặc thậm chí là không có “thiện cảm” với sếp.
Tuy nhiên, đó chỉ là bề nổi, nguyên nhân chính của sự không thỏa mãn trong công việc là: nhân viên không ý thức được, hoặc không suy nghĩ thấu đáo đến mục tiêu trong công việc của mình.
Chỉ khi bạn thật sự có suy nghĩ về mục tiêu nghề nghiệp của mình thì bạn mới có động lực làm việc, và khi bạn đạt được mục tiêu đó thì bạn mới có được sự thỏa mãn và hài lòng cao nhất trong sự nghiệp.
Sau đây là một số những mục tiêu sự nghiệp cơ bản và phổ biến nhất, hãy thử so sánh với những mục tiêu của mình nhé!
Phát triển nguồn lực bản thân
Nguồn lực ở đây chính là kinh nghiệm, khả năng, vốn sống và kỹ năng. “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” - bạn sẽ có thêm nhiều “nguồn lực” nếu bạn tiếp xúc và va chạm với cuộc sống. Có một điều rất hiển nhiên là: bạn luôn phải tự nâng cấp bản thân, thu thập thêm nhiều kinh nghiệm, kỹ năng để cung cấp cho công việc kinh doanh hoặc khách hàng. Vì vậy, việc tự nâng cấp mình lên một cấp bậc cao hơn và cao nhất luôn là mục tiêu của nhiều người.
Khía cạnh tài chính
Thật ra, đây là một trong những mục tiêu quan trọng nhất. Nếu bạn bị trả lương quá thấp, bạn sẽ thấy cay đắng và thất vọng, việc này sẽ ảnh hưởng đến khả năng cống hiến cũng như phương pháp làm việc của bạn. Nhưng nếu bạn được trả lương quá cao, bạn có thể sẽ “ngủ quên” trong chiến thắng, năng suất làm việc sẽ giảm dần, và chẳng sớm thì muộn, công việc sẽ hóa thành “hồng lâu mộng”. Vì vậy, một mục tiêu quan trọng khác là bạn được trả lương đúng với năng lực, chức vụ và giá trị mình tạo ra cho công ty.
Sự thỏa mãn
Không có hoạt động nào trong cuộc sống lại diễn ra mà không đạt được một mức độ thỏa mãn nhất định của người làm ra nó. Một mục tiêu trong sự nghiệp nữa là bạn nên tìm thấy sự hài lòng thỏa mãn trong tất cả những việc mình làm, nghĩa là khi bắt tay vào làm bất cứ việc gì, bạn phải có sự đầu tư, thì khi tác phẩm của mình hoàn thành, bạn mới có được sự thỏa mãn. Việc này cũng không có nghĩa là bạn khi đã thỏa mãn rồi thì dừng lại, không tiếp tục trải nghiệm, thử thách và khám phá trong công việc.
Có những trải nghiệm mới
Chúng ta dành gần như ba phần tư cuộc đời để làm việc. Vì vậy, chúng ta không chỉ nhờ công việc mà tiến thân trong cuộc sống, mà còn để học hỏi những điều mới lạ cũng như có thêm kinh nghiệm sống. Vì vậy, một mục tiêu quan trọng khác mà bạn phải ghi nhớ là tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm, ví dụ như học hỏi về nền văn hoá các quốc gia khác nhau, gặp gỡ những người mới và học để quen với phong tục tập quán của những nền văn hóa khác. Những việc này sẽ giúp bạn thay đổi được quan điểm sống và mở rộng tầm nhìn hơn.
Sự ổn định
Một mục tiêu quan trọng khác trong sự nghiệp là bạn nên tìm kiếm sự ổn định. Một khi bạn đã có một công việc ổn định ở một công ty vững chắc, bạn không cần phải lo lắng những việc “cơm áo gạo tiền”, tất cả những gì bạn phải quan tâm là phát triển bản thân và phát triển nghề nghiệp, việc này hoàn toàn rất có lợi cho bạn và cho công ty.
(Nguồn: http://cms.vieclambank.com/move_on_deta … ode_id=224)
Topic này dành cho những câu thành ngữ hay tôi học được trong con đường học Anh Ngữ.
Người Mỹ truyền nhau 2 câu sau khi nói về sự học hành, tìm tòi và làm việc:
“There is no stupid question. The only stupid question is the one that isn’t asked.”
Nghĩa đại khái: “Không có câu hỏi nào ngớ ngẩn. Câu ngớ ngẩn duy nhất là câu không dám hỏi”
“One who has all the answers is less than a fool. A fool at least asks a question.”
Nghĩa đại khái: “Người có mọi câu trả lời còn tệ hơn một tên ngốc vì tên ngốc ít ra cũng hỏi được một câu”
Bình loạn: Trong lớp học hay ở sở làm, người Mỹ hoặc các nước phương tây rất tự do trong bàn luận và hỏi đáp. Không phân biệt tuổi tác, họ luôn cố gắng và mạnh mẽ dùng lý luận để bảo vệ ý kiến của mình, tiếp thu ý kiến của người khác và đặc biệt, khi có khúc mắc họ ít khi tự thừa nhận (assume) một kết quả nào đó mà sẽ chủ động hỏi cho ra kết quả. Điều này đặc biệt dễ nhận thấy trong sở làm, khi mục tiêu hoàn thành công việc nhanh chóng và hiệu quả được đặt lên hàng đầu.
Văn hóa người Việt hay một số nước phương Đông còn khép kín, thường cố tự giải quyết mà ít bộc lộ ra ngoài, một phần vì tránh người khác đánh giá thấp bản thân mình, một phần luôn cho rằng mình đủ khả năng tự tìm ra lời giải (để nếu may ra đúng thì mình được ăn trọn j/k) mà ít quan tâm đến lợi ích chung của nhóm hay tập thể.
Thực chất, việc chủ động thảo luận, hỏi đáp để tìm ra được kết quả sẽ không chỉ giúp ích cho bản thân người hỏi mà còn cho cả người đáp và những người cùng tham gia bàn luận khác, giúp phát triển về cả kiến thức kĩ thuật lẫn khả năng giao tiếp và sự hòa đồng trong tập thể. Nhưng không nhiều người hiểu được những lợi ích đó.
Tiếp theo: “Never put off till tomorrow what you can do today.”
Nghĩa đại khái: “Đừng để đến ngày mai những gì bạn có thể làm hôm nay.”
Bình loạn: Trình bày sau.
(Còn tiếp)
Hôm nay vô tình tìm lại đuợc bài này trên mạng mà trước đây đã đọc qua. Thấy hữu ích nên mạn phép trích lại.
Ngày nay khi nhắc tới Binh Pháp Tôn Tử thì hầu hết chúng ta đều liên tưởng qua lĩnh vực Quản lý và Marketing. Các nhà lãnh đạo, chiến lược gia, chuyên gia marketing đều phải am hiểu các kế sách này để phục vụ cho công việc của mình. Giá trị về mặt thực dụng của 36 kế sách này vẫn tồn tại như một triết lý sống vĩnh cửu.
Trong bài viết này tôi xin giới thiệu một số khải niệm chung về “Tam Thập Lục Kế”:
1. Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng đối phương)
Kế “Dương đông kích tây” là reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía đông, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tâỵ
Trong tất cả mọi vấn đề của xã hội, từ chiến trường, thương trường, chính trường cho đến tình trường; nếu muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia, nói điều này mà làm điều nọ, ấy là “Dương đông kích tây” vậỵ
Kế này mờ ảo vô song. Nó rất khó biết, khó đoán, bị đánh bất ngờ. Kế này nhằm chuyển mục tiêu để lừa dối đối phương, khiến cho địch sơ ý, lừa lúc bất ý tấn công kẻ không chuẩn bị.
Có nhiều cách thức để thực hiện kế này, như:
- Tạo tin đồn.
– Làm rối tai rối mắt địch.
– Buộc đối phương lo nhiều mặt.
– Mê hoặc ý chí của địch.
– Nghi binh.
– Làm phân tán lực lượng đối phương.
– Làm yếu lực lượng đối phương, lực lượng phòng vệ địch.
Nguyên tắc của ” Dương đông kích tây” là bí mật và chủ động. Bị động coi như phải chịu sự khống chế của địch.
Điều kỵ khi dùng kế ” Dương đông kích tây” là để lộ cơ.
Lộ cơ là mất hết khả năng phòng bị, chuẩn bị. Dù là trên chiến trường, thương trường hay chính trường cũng đều phải giữ bí mật và nắm được thế chủ động.
2. Điệu hổ ly sơn (Dụ hổ ra khỏi rừng)
Kế “Điệu hổ ly sơn” là nhử, dụ hay khuấy động làm cho con hổ ra khỏi rừng.
Kế “Điệu hổ ly sơn” có hai lối: Một là nhử hổ ra khỏi rừng để dễ dàng giết hổ. Hai là đuổi hổ đi để dễ bắt giết những loại hồ ly vẫn dựa oai hổ mà hoành hành.
3. Nhất tiễn hạ song điêu (Một mũi tên hạ hai con chim)
Kế “Nhất tiễn song điêu” là dùng một mũi tên bắn chết hai con chim.
Ý của mưu kế này là dùng sức lực tối thiểu để đạt đến hiệu quả tối đa.
Lượm lặt trên youtube:
Look at the centered pic to see its rotation, then look at 2 left or right animated pics for some seconds then go back to the centered pic to see it changed the direction.

More on your brain’s functionality: http://wiki.answers.com/Q/What_is_the_difference_between_right-brain_activities_and_left-brain_activities
Mấy hôm nay do ghiền Tiêu Phong của Kim Dung nên cứ mỗi 9h20 tối là mở kênh cable VCTV coi phim. Phim thì không bàn vì kĩ thuật hiện đại làm cho nhân vật cứ tung chưởng ầm ầm, bay vèo vèo như chim làm mình xem lóa cả mắt, chỉ có điều thỉnh thoảng nhà đài xen vào các đoạn quảng cáo mà khi xem qua tức không nhịn được.
Quảng cáo này hướng dẫn tận tình cách cài GPRS bằng cách gửi tin nhắn đến tổng đài (tui không bao giờ thử loại này tại vì sao xem đoạn sau sẽ rõ, tui đoán phí để cài đặt có thể từ 3k-15k VND, nhân lên hàng vạn người thì đủ biết nhà đài thu được bao nhiêu), trong đó có 3 nhân vật lần lượt xuất hiện với những câu thoại như sau:
- Nhân vật điển trai đầu tiên là một Designer (chắc là thiết kế thời trang !?), thoại rằng “Tôi dùng điện thoại chủ yếu là để load game. Nếu không có GPRS thì đồng nghĩa với việc tôi dùng điện thoại chẳng biết để làm gì ngoài nghe và gọi” (!?). Phán: Bác này còn thiếu chức năng là nhắn tin cũng cóc cần GPRS. Tui cũng chẳng muốn bình luận về mục đích “chính đáng” khi dùng điện thoại của bác này, vì nó quá khác với mục đích dùng điện thoại của tui
- Nhân vật thứ 2 là một chuyên viên truyền thông, cô nàng này thẳng thắn nói luôn rằng thích “dùng GPRS để tải nhạc chuông và hình nền“, nói xong cười xòa ngượng ngùng. Phán: chắc cô này cài đặt mỗi contact một nhạc chuông khác nhau cho cả nhà cùng nghe!
- Nhân vật thứ 3 là nhân vật tui cảm nhận là “trái mắt” nhất (cá nhân tui thôi nhé!), đường đường là một Lập trình viên mà cũng phải nhờ đến cách tốn kém là cài GPRS tự động. Anh ta nói rằng “Tôi và bạn bè đều cài GPRS qua 8x**” và cười một cách cực kì ngây thơ :). Phán: Có lẽ do là một lập trình viên thích mày mò tự làm những gì mình có thể làm được, nên tui cho rằng anh chàng “lập trình viên” trên (và các bạn “lập trình viên” của anh ta) lãng phí trí tuệ bản thân mà “cúng” tiền cho những dịch vụ ngớ ngẩn.
Hì, chỉ là ý kiến cá nhân thôi
PS. Có một kênh truyền hình khác ở SG cũng làm tôi rất nóng, khi xem Lý Tiểu Long mà thời lượng quảng cáo xuyên suốt phim có khi còn dài hơn thời lượng phim (!?)
Vừa đọc xong quyển “How to win friends and influence people” (dịch là “Đắc Nhân Tâm“) thấy có bài viết rất hay, nay chia sẻ cùng mọi người.
W. Livingston Larned
condensed as in “Readers Digest”
Listen, son: I am saying this as you lie asleep, one little paw crumpled under your cheek and the blond curls stickily wet on your damp forehead. I have stolen into your room alone. Just a few minutes ago, as I sat reading my paper in the library, a stifling wave of remorse swept over me. Guiltily I came to your bedside.
There are the things I was thinking, son: I had been cross to you. I scolded you as you were dressing for school because you gave your face merely a dab with a towel. I took you to task for not cleaning your shoes. I called out angrily when you threw some of your things on the floor.
At breakfast I found fault, too. You spilled things. You gulped down your food. You put your elbows on the table. You spread butter too thick on your bread. And as you started off to play and I made for my train, you turned and waved a hand and called, “Goodbye, Daddy!” and I frowned, and said in reply, “Hold your shoulders back!”
Then it began all over again in the late afternoon. As I came up the road I spied you, down on your knees, playing marbles. There were holes in your stockings. I humiliated you before your boyfriends by marching you ahead of me to the house. Stockings were expensive-and if you had to buy them you would be more careful! Imagine that, son, from a father!Do you remember, later, when I was reading in the library, how you came in timidly, with a sort of hurt look in your eyes?
When I glanced up over my paper, impatient at the interruption, you hesitated at the door. “What is it you want?” I snapped.
You said nothing, but ran across in one tempestuous plunge, and threw your arms around my neck and kissed me, and your small arms tightended with an affection that God had set blooming in your heart and which even neglect could not wither. And then you were gone, pattering up the stairs.
Well, son, it was shortly afterwards that my paper slipped from my hands and a terrible sickening fear came over me. What has habit been doing to me? The habit of finding fault, of reprimanding-this was my reward to you for being a boy. Itwas not that I did not love you; it was that I expected too much of youth. I was measuring you by the yardstick of my own years.
And there was so much that was good and fine and true in your character. The little heart of you was as big as the dawn itself over the wide hills. This was shown by your spontaneous impulse to rush in and kiss me good night. Nothing else matters tonight, son. I have come to your bedside in the darkness, and I have knelt there, ashamed!
It is feeble atonement; I know you would not understand these things if I told them to you during your waking hours. But tomorrow I will be a real daddy! I will chum with you, and suffer when you suffer, and laugh when you laugh. I will bite my tongue when impatient words come. I will keep saying as if it were a ritual: “He is nothing but a boy-a little boy!”
I am afraid I have visualized you as a man. Yet as I see you now, son, crumpled and weary in your cot, I see that you are still a baby. Yesterday you were in your mother’s arms, your head on her shoulder. I have asked too much, too much.
Bản dịch tiếng Việt của dịch giả Nguyễn Hiến Lê (theo mình thì chưa hoàn hảo lắm, sẽ điều chỉnh thêm)
Cha Đã Quên
“Con ơi! Cha chỉ có thể nói điều này khi con đang ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Cha mới lén vào phòng con…Cha muốn thú tội với con: lúc nãy trong khi cha đọc báo bên phong sách, đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha.Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay. Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con vì con chỉ quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thoi, cha đã mắng con vì giày con không đánh bóng, cha đã la khi con liệng đồ chơi của con xuống đất.
Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá… Khi ra đi, con quay lại và chào cha: “Thưa cha, con đi!”. Và cha đã cau mày: “Ngay người lên!”.
Buổi tối, vẫn điệu đó. ở sở về, cha rình con ở ngoài đường. Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra. Cha đã làm nhục con trước bạn bè, vì bắt con đi trước mặt cha cho tới nhà… “Vớ đắt tiền, nếu mày có phải bỏ tiền ra mua, mày mới tiếc của mà giữ gìn nó!”. (Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?).
Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng giấy cha, vẻ đau khổ lắm. Cha ngửng lên, giọng bất bình hỏi: “Cái gì?”.
Con không trả lời chi hết, nhưng trong một lúc xúc động không chống lại được, con chạy lại cha, bá cổ cha, ôm cha với tình sùng bái cảm động mà Trời Phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha không làm cho héo được… Rồi thì con chạy lên cầu thang.
Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha. Cái thói hay chỉ trích, trách mắng đã làm cho cha thành như vậy đó, thành một người cha gắt gỏng. Cha đã phạt con vì con còn con nít mà cha bắt con làm như người lớn. Không phải cha không thương con đâu, nhưng cha đã đòi hỏi ở tuổi thơ của con nhiều quá, cha đã xét con theo tuổi nhiều kinh nghiệm của cha.
Mà tâm hồn con đại lượng, cao thượng, trung trực biết bao! Trái tim nhỏ của con mênh mông như bình minh ló sau rặng đồi. Chỉ một sự hăm hở tự nhiên lại hôn cha trước khi đi ngủ, đủ chứng điều đó. Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi… Tối nay cha hối hận lắm, lại ngồi nép bên giường con.
Cha biết nếu con có nghe được những lời cha thú với con đây thì con cũng chẳng hiểu chi. Nhưng, ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thiệt là một người cha; cha sẽ là bạn của con, con cười cha sẽ cười, con khóc cha sẽ khóc. Và nếu cha có muốn rầy con thì cha sẽ mím chặt môi, và sẽ lặp đi lặp lại, như trong kinh:
- Con chỉ là một đứa nhỏ… một đứa nhỏ!
Cha có lỗi. Cha đã coi con như người lớn. Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé.
Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con… Cha đã đòi hỏi con nhiều quá… Nhiều quá lắm…”
This is my very old File checksum calculator supports MD5/SHA-1
Just share to everyone here: http://www.whatvn.com/data/tools/FileChecksum.rar
When faced with a layoff, you have two kinds of needs. The first is to live within your means until you get a new job. The second is to get that new job. Here are some ways you can pursue both goals.
1. Get everything the company owes you
Tie up lose ends to collect any money the company owes you. If you’re still on the job for a couple of weeks, be sure to file any remaining expense reports. To make sure you receive any remaining vacation or PTO pay for which you are eligible, compare your time-off records with those of the HR department and iron out any discrepancies.
If you have stock options, the company may vest more of your shares in the event of a layoff. Read the fine print on exercising these options. There could be a window of time when you must exercise the options or lose them.
2. Get your resume updated and out the door
You’ll be sending out some unsolicited resumes as you notify your network that you are available. Brevity and relevance are most likely to catch the eye of busy people. Tailor your cover letters to the needs of hiring managers. Emphasize that you are a self-starter who’s ready to get back to work.
3. Search company Web sites
Not all jobs are advertised on the big boards or in newspapers. One way to find these jobs is to go to the Web sites of companies where you’d like to work, then look for a Careers or Jobs link. Although it’s more likely that internal candidates will compete for these jobs, it’s still a good idea to monitor them. Find out about good companies by word of mouth, researching regional business publications for “top companies.”
4. List your sources of income
Companies that lay off employees rarely contest unemployment claims. Unemployment insurance programs are administered by the states, and companies usually provide you with the basic rules and contact information for the program.
Think about these questions when you assess your potential income:
· How far can you stretch your severance package (remaining pay, unused vacation pay, etc.)?
· If applicable, how far will your spouse’s income go in covering expenses?
· If your cash will be scarce and your expenses high, should you take any job — even flipping burgers — to head off more a serious shortfall? At what point would you have to make that decision?